Ngày xưa có một người keo
kiệt. Mục đích duy nhất của ông là giữ mọi thứ. Ông đặt cái gương trong
nhà mình để có ánh sáng của đèn của hàng xóm để tiết kiệm chi phí cho
ánh sáng. Để con của ông có dầu trên người trước khi tắm, ông cho chúng
đi chơi với những đứa trẻ hàng xóm mà đã được bôi dầu. Khi giả vờ chơi,
con của ông sẽ ôm nhau và sẽ có ít dầu trên người.
Với dầu trên người con của ông, ông tắm
cho chúng. Ông hay cho chúng cùng cái rổ để đến chợ để mua muối và me.
Khi bọn trẻ mua những thứ này về, ông sẽ bảo chúng quay lại nói là nó
quá đắt hoặc kém chất lượng. Khi người bán hàng lấy chúng lại, sẽ có một
ít ở lại rổ và sẽ được mang về. Ông ta chăm sóc gia đình bằng cách này.
Sự keo kiệt của ông đã đến giới hạn. Tất
cả mọi người trong làng đều ghét ông. Một ngày, khi ông đang đi bộ một
mình, một ông già ra gặp ông. Ông ta nói rằng ông ta có một giấc mơ mà
tổ tiên của người keo kiết nhờ ông bảo người keo kiệt là quần áo của họ
tren Thiên Đàng đã rách và ông nhớ mang cái kim cùng ông khi ông lên
Thiên Đàng. Nói xong, ông già đưa cái kim cho người keo kiệt và đi tiếp.
Khi về đến nhà người keo kiệt tự nhủ,
“Khi mính chết mình còn chẳng mang được thân thể mình lên; làm sao mình
có thể mang cái kim lên được? Tại sao mình lai giữ mọi thứ? Vì mục đích
gì? Mình còn chẳng mang được bất cứ thứ gì khi mình chêt.”
Cái kim đã dạy cho ông một bài học lớn nhất đời ông.
Nguồn tin: shopdochoicuabe.blogspot.com

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét