Ở độ tuổi từ 1 – 3, thật sự trẻ đã có
thể bắt đầu rèn luyện ý thức độc lập, lúc này sự hỗ trợ khoa học từ bố
mẹ sẽ có ảnh hưởng quan trọng giúp trẻ thuận lợi hình thành tính tự lập
và khả năng giải quyết vấn đề sau này.
Trẻ trong quá trình trưởng thành luôn
phải đối mặt với nhiều khó khăn và áp lực. trong đó, việc rèn cho con
tính độc lập và khả năng giải quyết vấn đề luôn được các ông bố, bà mẹ
quan tâm. Tuy nhiên, ở độ tuổi 1 – 3, do năng lực tự kiểm soát ở trẻ còn
rất hạn chế, đòi hỏi bố mẹ phải là người dẫn dắt và là điểm tựa tâm lý
của trẻ.
1. Thừa nhận nhân cách độc lập của trẻ
Thường ngày, bạn nên có sự giao lưu bình
đẳng với trẻ nhiều hơn, giúp trẻ có cơ hội và mạnh dạn biểu đạt suy
nghĩ cũng như cảm nhận của mình. Ngoài ra, dành thời gian cho trẻ không
có nghĩa là bạn kè kè bên cạnh và làm mọi thứ, hãy biết “buông tay” cho
trẻ được làm chuyện mình thích, chỉ cần điều đó không đi ngược lại với
nguyên tắc dạy con của bạn.
Quá trình được tự do hoạt động trong
khuôn khổ cho phép giúp trẻ thể hiện năng lực vốn có của mình, dần dần
trẻ sẽ ý thức được bản thân có những suy nghĩ và khả năng độc lập gì,
không cần chuyện gì cũng ỷ lại vào người lớn.
2. Xác định phạm vi hoạt động thích hợp và khuyến khích trẻ làm hết sức mình
Đa số những chuyện mà trẻ có thể tự mình
hoàn thành, bố mẹ nên khuyến khích trẻ tự làm và không ngừng mở rộng
phạm vi hoạt động của trẻ. Tùy vào độ tuổi, bạn có thể sắp xếp những
việc trẻ tự làm và cứ để trẻ làm bằng hết khả năng, trước khi bạn ra tay
can thiệp.
Ví dụ khi trẻ 1 tuổi, hãy khích lệ trẻ
tự ăn cơm và đừng tỏ ra khó chịu khi trẻ làm rơi vãi cơm và thức ăn. Trẻ
2 tuổi có thể tự rửa tay, rửa mặt, đi bộ từng bước lên cầu thang, mang
giày dép v.v… Như vậy, bạn đang từng bước rèn luyện cho trẻ tính linhh
hoạt và chuẩn xác của mỗi động tác phù hợp với lứa tuổi, đồng thời còn
giúp khả năng tự điều khiển hành vi của trẻ tăng cường lên.
3. Kiên trì cho trẻ tự đi bộ
Khi dẫn trẻ ra ngoài, trong mọi điều
kiện cho phép, bạn hãy cố gắng kiên trì để trẻ tự bước đi. Nếu quãng
đường khá xa, có thể cho trẻ nghỉ ngơi vài lần, không nên vừa nghe trẻ
nhõng nhẽo hay kêu mệt là lập tức bế trên tay hay dung xe đẩy ngay. Khi
bạn quá bảo bọc con, tâm lý ỷ lại ở trẻ sẽ ngày càng lớn, ý thức độc lập
sau này sẽ khó bồi dưỡng vì trẻ luôn nghĩ bản thân không cần chịu vất
vả hay khó khăn, luôn có người ở phía sau nâng đỡ.
4. Cho phép trẻ dám thừa nhận sai lầm
Nhiều lúc trẻ hoạt động chưa vững nên té
ngã hoặc do bất cẩn mà làm hỏng đồ chơi, để dỗ dành, người lớn thường
nhận hết lỗi về mình, thậm chí còn xuống nước nói lời xin lỗi để trẻ
không cảm thấy uất ức và khóc quấy. Hành vi này của bố mẹ rất dễ hình
thành tâm lý dựa dẫm và một mối quan hệ đối lập, mất cân bằng.
Ở độ tuổi 1 – 3, thực tế trẻ chưa hiểu
cái gì là đúng sai, vì bố mẹ muốn dỗ dành mà đi ngược lại lý lẽ sẽ khiến
trẻ mất đi sự tôn trọng, tâm lý trẻ sẽ nghĩ rằng mọi tội lỗi đều xuất
phát từ người lớn và mọi thứ xung quanh, không phải do mình. Dần dần,
tâm lý này sẽ phát triển mạnh hơn, khiến trẻ hình thành những tâm thái
tiêu cực như tự tư, ỷ lại, ưa viện lý do, thậm chí là phản kháng vô lý.
Do đó, nếu trẻ thật sự phạm lỗi, bố mẹ hãy khuyến khích trẻ thừa nhận
lỗi lầm và chịu trách nhiệm trong phạm vi thích hợp.
5. Để trẻ biết chịu đau ở mức độ thích hợp
Trẻ té ngã là chuyện rất bình thường,
chúng có thể hoàn toàn tự đứng dậy nhưng đa số người lớn xót con, lúc
nào cũng vội chạy đến bế con lên rồi không ngừng dỗ dành, xuýt xoa. Kỳ
thực, cách thương con này chưa hẳn tốt cho sự phát triển nhân cách và
bản lĩnh sinh tồn của trẻ về sau.
Ví dụ thay vì khi trẻ ngã, bạn vội vàng
hỏi trẻ “Đau không con?”, tốt hơn là hãy nói với trẻ “Không đau, con
đứng dậy là không đau nữa”. Câu khẳng định thay vì câu hỏi này có thể
giúp trẻ trấn an tinh thần, vừa giống như câu khen ngợi rằng trẻ rất
dũng cảm, từ đó khiến trẻ cảm thấy bản thân có thể làm được nhiều thứ và
biết tự lập hơn.
6. Bố mẹ nên là tấm gương
Bố mẹ là người có ảnh hưởng trực tiếp
đến trẻ, vì vậy trước khi đòi hỏi trẻ độc lập, bạn phải là tấm gương tốt
ở mặt này. Nhiều vợ chồng cãi nhau luôn đổ lỗi cho đối phương, thậm chí
chiến tranh lạnh, bỏ mặc mọi thứ trong nhà không lo v.v… những hành vi
thiếu trách nhiệm này sẽ bị trẻ quan sát và cảm nhận, trong khi khả năng
phân biệt đúng sai ở trẻ 1 – 3 tuổi là không có, từ đó trẻ sẽ có xu
hướng bắt chước người lớn, mất đi ý thức độc lập và dễ ỷ lại vào người
khác.
Nguồn tin từ: shopdochoicuabe.blogspot.com
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét