Dạy con luôn tự tin mỗi khi vấp ngã và
biết trân trọng bản thân mình, hài lòng với cuộc sống của mình cũng là
điều đáng suy ngẫm mà chúng ta nên làm.
Giáo dục con về thất bại có thể nói là
khá mới lạ với các cha mẹ. Tuy nhiên, còn một điều nữa mới mẻ hơn nhiều,
đó là dạy con về thất bại của chính bản thân mình và đôi lúc dạy con
CHỊU THUA. Là cha mẹ, hẳn chúng ta có thể suy ngẫm những điều sau:
Cha mẹ có tin là con sẽ luôn luôn thành
công trong đời? Rõ ràng, con người có rất nhiều tham vọng. Nếu đạt được
một thứ, chúng ta sẽ mong muốn đạt thứ khác lớn lao hơn. Cứ nhiều lần
như vậy thì càng về sau, mong muốn đó càng cao hơn, việc đạt được mong
muốn càng khó hơn. Vì thế, có thể nói, không ai có thể thành công cả
đời. Vì vậy, dạy con chấp nhận thất bại của bản thân là vô cùng quan
trọng.
Đôi khi, trong cuộc sống, những chiến
thắng nào đó có khi đem lại rất nhiều hệ lụy và có thể là nguyên nhân
của việc thất bại. Ví dụ: Nếu bạn nào luôn cố gắng chiến thắng trong mọi
tranh cãi với bạn bè, điều mà bạn ấy nhận được sẽ đến từ từ, đó là sự
xa lánh của bạn bè. Chẳng ai thích những người bạn háo thắng cả. Những
người bạn luôn thích dạy bảo người khác, luôn muốn tỏ ra hơn người khác
thì sẽ nhận được lời xì xào nói xấu nhiều hơn là những lời tâm sự chân
tình. Vì thế, dạy con đối diện với thất bại là một điều vô cùng quan
trọng. Các cha mẹ phải dạy con thế nào đây? Thú thật là cũng không đơn
giản lắm đâu vì ai cũng có tính sĩ diện và háo thắng trong người. Tuy
nhiên, có vài cách sau đây có thể trợ giúp cho trẻ rất nhiều:
1. Không chê trách, chỉ trích con về điểm số và thất bại.
Thật ra, các cha mẹ luôn sợ là nếu không phê phán con vụ đó thì con sẽ
không có chí tiến thủ. Các bậc phụ huynh đến các lớp học của con mà
nghe, bệnh thành tích trong đó vẫn còn nặng nề lắm, các thầy cô giáo vẫn
so sánh rất nhiều. Nhiêu đó là đủ để con biết phải học sao cho tốt,
phải tiến thủ như thế nào rồi. Cha mẹ nói thêm cũng chẳng được gì đâu,
chỉ làm cho con thêm ức chế mà thôi. Điều này có vẻ rất khó nhỉ. Nếu vậy
thì giảm bớt được những lời chỉ trích bao nhiêu sẽ tốt bấy nhiêu. Đặt
ra cho con một tiêu chuẩn phải vượt qua tùy thuộc vào khả năng của con,
tiêu chuẩn đó phải vừa sức với con. Như vậy con sẽ làm được mọi việc dễ
dàng. Khi con đạt được, cha mẹ chỉ cần ghi nhận bằng một lời khen là đủ
để con sống thật sự tự tin rồi.
2. Khi con thất bại trong học tập và cuộc sống, cần động viên con.
Các cha mẹ chú ý, để có thành công, con cần có thất bại. Nếu con bị chỉ
trích, con sẽ ức chế và khó chịu. Điều này có thể sẽ tạo ra một vài
tính xấu cho con như: nói dối để che dấu không thừa nhận thất bại, ghen
tị với bạn bè, nói xấu thầy cô giáo. Những khi con thất bại, cha mẹ cần
động viên con rằng lần sau con cố gắng thì mọi chuyện sẽ tốt hơn rất
nhiều. Lúc đó con sẽ có động lực để phấn đấu nhiều hơn.
3. Dạy con đối mặt với thất bại.
Khi con gái tôi thi lên cấp 3, cháu đạt điểm thấp hơn khả năng và mong
muốn. Tuy rằng điểm đó vẫn giúp cháu vào được ngôi trường theo nguyện
vọng nhưng cháu thất vọng về bản thân rất nhiều. Lúc đó, tôi gọi con
vào, ngồi nói chuyện thẳng thắn. Tôi nói: “Hiện giờ con đang rất thất
vọng với bản thân. Nhưng mẹ nghĩ, thay vì bực bội và đổ lỗi, con hãy
nghĩ xem nguyên nhân tại sao con không đạt như mong muốn.” Tôi và con
gái cùng phân tích rất kĩ và con đã hiểu ra một điểm có thể nói là rất
dở hơi của con là: con rất ghét môn toán. Vì ghét nên lười học toán, và
con đã phải trả giá khá đau vì kết quả kì thi. Sau vụ đó, con hiểu ra
nhiều hơn, tuy vẫn ghét môn toán nhưng con cũng đã hiểu là phải học dù
ghét thế nào. Đó chính là việc chấp nhận đối mặt với những thứ mình căm
ghét, cố gắng sống chung với nó.
4. Dạy con chấp nhận thử thách lần 2.
Khi con đã thất bại, thay vì chỉ trích, cha mẹ động viên con chấp nhận
thử thách lần 2, phân tích kĩ để rút kinh nghiệm và liên tục nói: tin
tưởng con sẽ chiến thắng. Nếu các cha mẹ làm tốt việc này, con sẽ dễ
dàng vượt qua thử thách. Nếu con thất bại đã ngay lập tức đầu hàng thì
mọi việc sẽ ngày càng tồi tệ đi. Nhưng chấp nhận thử thách lần 2, 3, 4…
và tìm cách vượt qua sẽ cho con nhiều động lực hơn. Khi ấy, dù con thành
công hay không, thì con vẫn sẽ học được vô khối bài học làm người.
5. Dạy con chấp nhận THUA trong một số cuộc tranh cãi.
Khi con trẻ tranh cãi, chắc chắn các cháu đều thích cãi thắng. Đặc
biệt, khi con ở lớp và tranh cãi với bạn bè. Tuy nhiên, nếu các cha mẹ
phân tích cho con rằng: tranh cãi thắng chẳng đem lại điều gì, đôi khi
nhường bạn chút ít sẽ tốt hơn, thì các con sẽ giảm dần tình háo thắng.
Ngay trong gia đình, chúng ta cũng cần dạy con nhường nhịn người thân.
Nếu ai đó đang tức quá, việc dừng tranh cãi chắc chắn sẽ tốt hơn là tiếp
tục làm găng. Con sẽ hiểu và dần dần điều chỉnh được bản thân. Con sẽ
tìm ra cách để thể hiện khi mình đúng và sẽ biết cách rút kinh nghiệm và
rút lui khi mình sai.
6. Khi con sinh hoạt trong nhóm hoặc tập thể, nếu có ấm ức về dốc bầu với bố mẹ, các bố mẹ cần khuyên con “dĩ hòa vi quý”.
Tranh cãi trong nhóm chắc chắn sẽ gây ra nhiều bất đồng và cản trở công
việc. Sống trong nhóm, trong tập thể nếu mỗi người nhường một chút xíu
thì công việc sẽ tốt đẹp và tình bạn sẽ bền vững.
7. Dạy con tuyệt đối không tìm cách đáp trả người lớn.
Ngày xưa, các cụ dạy rất kĩ vụ này, nhưng ngày này có nhiều cha mẹ đã
“quên” công việc này rồi. Tớ nhớ rằng ngày còn nhỏ, hễ mình đáp trả lại
người lớn là bị mắng ngay là hỗn. Hồi đó tớ cũng nghĩ là rất không công
bằng với người nhỏ tuổi. Tuy nhiên, sau này ra đời, tớ nhận ra rằng, nếu
luôn đáp trả và chiến thắng trong mọi vụ giao tiếp như vậy, mình mất
nhiều hơn là được. Đặc biệt là người lớn tuổi mà bị đáp trả thường rất
khó chịu. Không có sự hợp tác thì chắc chắn chúng ta sẽ gặp nhiều khó
khăn.
8. Hãy làm gương cho con trong mọi việc.
Nếu các cha mẹ cay cú, bực tức vì thất bại, con sẽ nhanh chóng học được
điều đó. Nếu cha mẹ dũng cảm ngồi rút kinh nghiệm, thừa nhận sai sót
thì con cũng sẽ học theo rất nhanh. Nếu cha mẹ nhường nhịn bạn bè, người
thân, thì con cũng sẽ học được.
9. Dạy con biết thể hiện chú ý của mình mà không gây căng thẳng.
Thực tế chứng minh, ngay lúc xảy ra sự việc thì ai cũng rất nóng vội.
Nếu ngay lúc đó cương quyết bảo vệ chính kiến, có thể là sẽ nhận được
nhiều hậu quả hơn là kết quả. Nhưng nếu chỉ cần im lặng và kiên nhẫn đợi
cho mọi người bình tĩnh lại, ví dụ như để sau đó vài hôm, rồi mới bày
tỏ quan điểm thì lúc đó mọi việc sẽ khác ngay. Khi tất cả đều bình tĩnh
lại, chúng ta cũng có thời gian để suy nghĩ kĩ, lựa chọn cách trình bày
phù hợp, khoa học và chính xác hơn thì chắc chắn chúng ta vẫn bảo vệ
được chính kiến của mình mà vẫn giữ được hòa khí. Có thể nói, dạy con
CHỊU THUA và CHẤP NHẬN THẤT BẠI không hề đơn giản. Nhưng việc này là vô
cùng cần thiết. Nó sẽ đảm bảo cho con có quyết tâm thực hiện công việc,
biết cách rút kinh nghiệm khi sai, giữ hòa khí với bạn bè và người thân.
Vì thế, rất mong mỏi các bạn trẻ Việt học được bài học này. Trời rất
đẹp và chúc một tháng ba tươi vui.Nguồn tin từ: shopdochoicuabe.blogspot.com
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét