1. Tôi cho con trèo cây
Trèo cây là một trong những trải nghiệm thú vị nhất của thời thơ ấu. Nhất là với những đứa trẻ lớn lên ở vùng quê. Hiện tại, leo cây là một “môn thể thao hoang dã” bị cấm vĩnh viễn ở phố. Nhưng điều đó không ngăn cản được lũ trẻ của tôi. Mỗi lần được về quê, tôi cho chúng lang thang khắp khu vườn nhà ngoại. Chúng được quyền trèo bất cứ cây nào chúng có thể, nhưng tôi khuyên con bỏ qua những cây quá gai góc, xù xì. Không thể nào diễn tả được niềm vui sướng của lũ trẻ khi được ba mẹ cho phép được trèo cây như các anh chị chúng dưới quê.
2. Tôi cho con đi xe đạp
Cô con gái một chị bạn của tôi, học đến đại học rồi nhưng vẫn nhờ ba mẹ đưa rước. Ngày nào ba mẹ bận rộn, thì trách nhiệm đưa rước thuộc về ông ngoại đã hơn 70 tuổi. Cũng may, cô bé dù không biết đi xe nhưng lại nhớ đường rất tốt. Lý do cháu không được đi xe là do mẹ sợ con gặp nguy hiểm, bởi chị chạy xe rất yếu và hay té xe.
3. Tôi cho con đi bộ
Tôi rất thích hình ảnh những đứa trẻ nước ngoài, hoặc trẻ Nhật Bản, chúng có thể tự bước đi, trên vai là cặp sách, tay tự kéo giỏ đồ của riêng mình, hoặc chúng tự cầm món đồ chơi yêu thích. Nhưng trẻ Việt thường được ba mẹ nắm tay dắt đi, cặp của chúng cũng do ba mẹ cầm, kể cả đồ chơi yêu thích ba mẹ cũng cầm giúp.
4. Tôi cho con vui chơi
Trẻ em Việt Nam đi học từ năm lên hai, lên ba. Ba tuổi, chúng đã học thêm các môn: vẽ, võ thuật, đàn… thậm chí các bé còn học làm quen với con số. Lên 5 tuổi, chúng đã bết đọc, biết viết. Tôi cũng rất sợ cảnh con mình là đứa trẻ duy nhất trong lớp không biết chữ khi vào lớp 1, nhưng tôi không muốn con bị nhồi nhét học trước tuổi. Con tôi còn cả một quãng thời gian dài đằng đẵng gần 20 năm để học hết các chương trình “phổ cập”. Vì thế, khi con tôi chính thức vào lớp 1, tôi đến gặp riêng cô giáo, thông báo cho cô bết tình hình “không biết chữ” của con và mong cô đừng sốt ruột hoặc la mắng con. May mắn, con tôi được học với một người thầy tử tế, và cháu không chịu bất cứ áp lực nào. Bé cũng rất thích thú với việc học chữ.
Thay vì học, tôi cho phép con chơi. Bé thích màu sắc, tôi mua một tấm bảng trắng và nhiều bút màu nước về để con vẽ. Con thích hình ảnh, tôi mua cho con những cuốn truyện tranh nhiều hình ảnh, bé có thể tự chọn cuốn sách bé thích. Con thích vần vò những cục đất sét nhiều màu sắc, tôi khuyến khích con nặn hình vuông, hình tròn và các con vật con yêu thích. Từ nhỏ, bé đã thích gõ những đồ vật vào nhau tạo ra âm thanh, tôi sắm cho con bộ trống và cho bé tha hồ gõ trong phòng riêng của bé. Tôi cũng không cấm con chơi game hay iPad, nhưng chơi có giờ giấc. Con tôi có một tuổi thơ phong phú hơn hẳn các bạn quanh xóm.
5. Tôi cho con chơi với dao kéo
6. Tôi để con tôi tiếp xúc với các dụng cụ
7. Tôi cho con bày biện ở gian bếp
Tôi không hiểu con tôi có khác với những đứa trẻ khác không, nhưng chúng rất hứng thú với gian bếp của mẹ. Chúng thích đập giúp mẹ quả trứng và khuấy trứng. Chúng thích bày những khoanh giò ra đĩa. Chúng thích được mẹ cho phép rửa rau, hoặc đơn giản là bày chén đĩa theo ý chúng.
8. Tôi để con tôi thất bại
Đôi khi, tôi bắt gặp những cuộc cãi vã giữa những đứa trẻ, tôi không vội can thiệp. Tôi muốn lắng nghe xem con mình sẽ giải quyết vấn đề của chúng như thế nào. Thường thì sau cuộc cãi vã hay tranh chấp, sẽ có một đứa trẻ trở nên buồn bực, thất vọng… và tôi muốn chúng trải qua những cảm giác này, sau đó là khả năng tự cân bằng, tự lấy lại nềm vui, tự tìm cho mìn một mối quan tâm khác, và nhất là sự kiên trì khi thuyết phục người đối diện giữa cuộc cãi vã.
9. Tôi giúp con tôi hiểu về ngọn lửa
Tại sao không? Chúng cần biết lửa sinh ra từ đâu? Những thứ gì có thể tạo ra lửa? Lửa lớn thì có thể gây nguy hại cho mọi người như thế nài? Bằng cách nào để dập tắt ngọn lửa? Nếu như con gặp một ngọn lửa, con sẽ cảm thấy nóng thế nào, khó chịu ra sao và con phải làm sao để thoát ra sự khó chịu đó?
10. Tôi cho con tôi tiếp xúc với nước
Những đứa trẻ sinh ra từ vùng miệt vườn như tôi thường biết bơi từ rất sớm. Biết bơi là một đặc quyền của trẻ em, tôi cho là vậy. Từ 4 tuổi, con tôi được mẹ cho đi học bơi mỗi tuần 2 buổi ở một trung tâm gần nhà. Và cu cậu rất thích nước. Thi thoảng, anh chàng cũng bị sặc nước, hay uống no cả bụng nước, nhưng chỉ hai tuần, con tôi đã có thể kiểm soát được cơ thể, bơi được tư thế đơn giản nhất.
Tất cả những trải nghiệm khám phá thế giới trong an toàn mà tôi cố gắng cho con có được, chỉ để chắc chắn rằng, con tôi có thể tự lo cho bản thân mình khi chúng trưởng thành; thu hẹp lại khoảng tri thức chúng chưa biết, và chúng biết cách làm thế nào để chăm sóc tốt nhất cho bản thân chúng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét