Nhiều người vẫn quan niệm rằng, mẹ càng thương con thì phải càng quan
tâm sâu sát tới con, lo cho con từng ly từng tý. Những người mẹ nào để
cho con tự làm việc của mình từ bé hay phải tự xách đồ thường được cho
là “mẹ đoảng”,
mẹ vô tâm… Nhưng đâu phải cứ bảo bọc mới là thương con? Thương con có
biết bao nhiêu cách, vấn đề là mẹ đừng mù quáng chọn cách làm hư con.
1. Chuyện cái cặp xách
Mỗi buổi sáng, tôi lại thấy chị dắt con đi học. Con bé xinh xắn trong bộ
đồng phục, da dẻ hồng hào, múp míp trông rất thích mắt. Còn chị thì một
tay xách cặp, một tay dắt con. Đến tận cửa lớp, chị mới đưa cặp cho con
rồi quay về.
Chị bảo con gái út nên cưng lắm. Mỗi sáng mẹ dắt đi học, mỗi chiều lại
dắt về. Tối mẹ kiểm tra sổ báo bài, xem ngày mai con học gì, hướng dẫn
con học, soạn sách vở cho con. Bút con hết mực thì mẹ bơm mực. Môn thủ
công con chưa biết làm, mẹ làm giúp. Môn mỹ thuật con chưa biết vẽ, mẹ
cũng giúp luôn. Thương con như thế, mà mỗi lần có gì không vừa ý, con
lại dỗi hờn, than trách mẹ không thương mình.
Con bé đã lớp 2 mà vẫn còn được đút ăn, “quét nhà” là một động từ không
có trong từ điển và đương nhiên không có chuyện con phải tự đeo cặp xách
hay bất cứ thứ đồ gì của mình. “Con còn nhỏ mà, sao làm được” là lời
bào chữa của chị. Chẳng biết chị sẽ phục vụ con mình đến bao giờ?
2. Đi cắm trại
Sắp đi cắm trại với lớp một ngày mà con chị hàng xóm cứ làm rối tung cả
lên. “Mẹ ơi mẹ hỡi” là tiếng kêu luôn miệng. Cái này ở đâu? Cái kia ở
đâu? Có cần đem theo món này? Thứ kia đem theo để làm gì? Rồi con phải
làm sao, làm thế nào… các kiểu. Lúc này cậu chàng đã học lớp 5 rồi đấy.
Người mẹ cũng bị cuốn theo cuộc thi maratong của con, tất bật lo này lo
nọ, dặn con đủ thứ trên đời. Hai mẹ con tưng bừng suốt cả tối chỉ để gói
hành lý cho buổi cắm trại một ngày.
Nhìn lại đứa cháu học cùng lớp với nhóc hàng xóm, thấy cháu đã chuẩn bị
xong từ đời nào rồi, ba lô đã xong, giày cũng sẵn sàng, mũ che nắng cũng
đã vào chỗ. Cháu khoái chí khoe với bà ngày mai chỉ việc đi từ phòng
ngủ ra tới cửa là có thể chạy một mạch đến chỗ cắm trại luôn. Cháu cũng
đã chuẩn bị xong cho tiết mục văn nghệ rồi. Chị dâu tôi – người thường
bị nói là mẹ vụng mẹ đoảng cũng ngồi cùng, suốt buổi tối chị nhàn nhã
ngồi xem ti vi, thỉnh thoảng ra hiệu khen con làm cháu cười tít mắt.
3. Thương con thế nào mới phải?
Người ta thường nói “mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh”. Đúng thế, và
“cảnh” khác nhau ở mỗi nhà trong trường hợp này, là do cha mẹ cả. Cứ hễ
nuông chiều là con ỷ lại, bảo bọc thì con dựa dẫm mà tạo điều kiện cho
con tự lập thì con sẽ tự lập. Cái này chẳng liên quan đến nhà có phúc
hay không có phúc, “cha mẹ sinh con trời sinh tính” mà đều do phương
pháp dạy con của mỗi nhà.
Đừng tưởng trẻ con không biết gì, các con khéo lắm đấy. Lại còn học hỏi
nhanh nữa. Chỉ cần mẹ hướng dẫn, phân công nhiệm vụ cho con từ bé, con
sẽ nhanh chóng hoàn thành những việc phù hợp với sức của mình.
Thử tưởng tượng đến lúc con phải xa nhà, sống một mình hay phải tự lập
đi, liệu một đứa trẻ quen dựa dẫm có thể tự chăm sóc cho mình và thích
nghi tốt. Lúc đó, con sẽ phải trả một cái giá đắt hơn gấp ngàn lần những
đứa trẻ khác, để trưởng thành.
Còn với những đứa trẻ vốn sớm tự lo được cho bản thân, không ngại khó
khăn, quét nhà rửa chén nấu ăn giặt đồ đều biết thì mẹ mới yên tâm để
con bay vào đời được chứ!
Nguồn tin: shopdochoicuabe.blogspot.com
\+++++++++++++++++++++++++ full nhé
Trả lờiXóa\+++++++++++++++++++++++++ full nhé
Trả lờiXóa\+++++++++++++++++++++++++ full nhé
Trả lờiXóa\+++++++++++++++++++++++++ full nhé
Trả lờiXóa\+++++++++++++++++++++++++ full nhé
Trả lờiXóabài viết rất hay
Trả lờiXóabài viết rất hay
Trả lờiXóaddddd
Trả lờiXóa