
Có thể tính cách chậm
chạp và cẩn thận là khởi nguồn hình thành nên những đặc điểm thường thấy
ở người xuất chúng – kiên nhẫn, điềm tĩnh và trung thực.
Nếu con trẻ được nhiều người nói là
không lanh lợi hay học không giỏi thì bạn cũng đừng vì thế mà lo lắng.
Đúng là khi có chuyện nằm ngoài tầm kiểm soát và không như ý muốn thì
chúng ta hoàn toàn có thể bất an và suy nghĩ.
Điều tương tự cũng từng xảy ra với bậc
cha mẹ của những thiên tài trên thế giới. Thuở nhỏ, họ nhận thấy được
con mình không nhanh nhẹn như những đứa trẻ cùng trang lứa. Thậm chí còn
được xem là chậm phát triển về mặt trí tuệ. Vậy thì họ có lo lắng
không. Có, một số ít lo lắng. Còn lại, họ để tâm tới vấn đề nhiều hơn.
Như vậy, đâu là sự khác biệt giữa để tâm
và lo lắng. Theo như Dale Carnegie thì “để tâm” là nhận diện vấn đề rồi
bình tĩnh giải quyết từng bước một. “Lo lắng” là đi tới đi lui rồi phát
điên trong cái vòng suy nghĩ luẩn quẩn mà không tìm thấy được hướng
giải quyết đúng đắn.
Nếu con trẻ luôn đạt điểm cao và được
thầy cô giáo khen ngợi là thông minh thì quá tốt. Nó đang sỡ hữu một nền
tảng tốt để thành công. Ngược lại, nếu chúng gặp khó khăn trong việc
học thì đừng vội kết luận chúng không lanh lợi. Vì có thể tính
cách chậm chạp và cẩn thận là khởi nguồn hình thành nên những đặc điểm
thường thấy ở người xuất chúng – kiên nhẫn, điềm tĩnh và trung thực.
Như trường hợp của Thomas Edison, nhà
phát minh ra bóng đèn chiếu sáng cả thế giới. Hồi bé, Edison là một cậu
nhóc học đâu quên đấy và luôn bị điểm kém. Các thầy dạy nói rằng Edison
không thể học được. Trong lớp, Edison hết mơ mộng rồi lại nói chuyện nên
ông được xếp ngồi ở hàng đầu bàn gần thầy giáo nhất. Đó là vị trí dành
cho những học sinh yếu kém.
Không thể tiếp thu lời giảng, lại còn
hay đặt ra những câu hỏi ngớ ngẩn với thầy giáo cho nên Edison chỉ trụ
được trên ghế trường làng tầm ba tháng rồi phải nghỉ. May thay, người mẹ
của Edison lại không nghĩ như thế.
Bà để tâm đến tới các rắc rối của cậu
con trai nhưng cố gắng không quá lo lắng. Do vậy, mẹ của Edison cần mẫn
đóng vai trò là giáo viên tiếp tục dạy ông học. Thậm chí bà còn cho rằng
ông rất thông minh và cam đoan là Edison sẽ thành công trong tương lai.
Bà khuyến khích ông theo đuổi đam mê cũng như đặt trọn niềm tin vào mọi
việc mà ông làm.
Henry Ford từng nói mọi điều đều có thể
xảy ra chỉ cần có niềm tin. Ông cũng giải thích rằng: “Niềm tin là điều
tạo nên tất cả những gì chúng ta hy vọng. Đó là bằng chứng của những
điều còn chưa được nhìn thấy nhưng nhất định sẽ xảy ra.”
Tại sao Ford có thể khẳng định chắc chắn
như thế? Đó là bởi ông cũng nhận được niềm tin từ chính người mẹ của
mình rằng ông sẽ là một thợ máy bẩm sinh. Và bà vẫn ủng hộ, khuyến
khích, dù cho người cha phản đối lựa chọn sự nghiệp của Ford.
Nếu bạn có một em bé không thích sách vở
nhưng lại tỏ ra thích thú đặc biệt với những loại đồ chơi thì biết đâu
em bé đó sẽ trở thành Henry Ford của Việt Nam. Thủa nhỏ Henry Ford cũng
rất biếng học, ngồi trong lớp luôn lén nói chuyện với bạn bè về máy móc.
Vì vậy, ông trả hết kiến thức cho thầy cô và luôn gặp khó khăn trong
chuyện học hành.
Cha Ford rất lo lắng cho tương lai của
ông sau này. Ông hoàn toàn không ủng hộ sở thích máy móc của Ford. Ngược
lại, mẹ ông lại đặt niềm tin vào đam mê của ông. Và như chúng ta thấy,
mẹ của Ford đã hoàn toàn đúng.
Còn rất nhiều trường hợp mà người thành
công bắt đầu từ một nền tảng không tốt và thua kém xa so với bè bạn. Vì
thế, đừng quá lo lắng khi con trẻ không lanh lợi!
Nguồn tin : Shopchoicuabe.blogspot.com
Nguồn tin : Shopchoicuabe.blogspot.com
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét