
Bạn trả lời ra sao khi bé con hỏi “Làm thế nào để tạo ra em bé”, “Nhà mình giàu hay nghèo?”, “Vì sao người ta lại chết”…
Mỗi khi hỏi bố mẹ điều gì, biểu cảm dễ
thấy ở trẻ là nhíu nhíu mày, há miệng, mắt mở to không chớp… Rất có thể
bé chỉ nhận được sự im lặng, bởi bé đã hỏi một câu quá hiểm hóc hoặc bố
mẹ không biết trả lời thế nào. Thường trẻ bắt đầu hay hỏi khi ở tuổi mầm
non. Dưới đây là những câu hỏi khó của trẻ và gợi ý bố mẹ cách trả lời
hoặc không nên nói điều gì với con.
“Tại sao người ta lại chết?”
Các biến thể có thể gặp là: “Sau này mẹ
có chết không?”, “Nếu mẹ chết, ai sẽ chăm sóc con”, “Gấu bông có lên
thiên đường không?”…
Điều bé thực sự muốn hỏi là gì? Có thể,
khi một người quen nào đó qua đời, trẻ bắt đầu hỏi về cái chết. Theo các
chuyên gia, câu hỏi này không phổ biến ở trẻ nhỏ nhưng hoàn toàn có thể
gặp. Khi trẻ nhỏ hỏi về cái chết, chúng thường lo lắng nhất về sự an
toàn của chính mình.
“Nếu ai đó thân thiết với trẻ qua đời –
dù là một người thân hay một vật nuôi – trẻ có thể bắt đầu tự hỏi liệu
mình rồi có chết không và có bị chia cách với cha mẹ không”, Robert
Brooks, bác sĩ tâm lý lâm sàng tại trường y Harvard (Mỹ) nói. Theo ông,
sự hiểu biết của một đứa trẻ tuổi mầm non về cái chết là không đầy đủ,
vì vậy không hiếm trường hợp người lớn nghe thấy con nói những câu như
“Con biết bà đã mất rồi nhưng ngày mai con vẫn sẽ nhìn thấy bà đúng
không ạ?”.
Trả lời thế nào? “Thay vì lúng túng mãi
mới nói về cái chết, hãy giảm bớt sự nghiêm trọng của vấn đề. Phản ứng
thông minh là quay lại hỏi ngược trẻ: “Con nghĩ gì về điều này”, tiến sĩ
tâm lý Myrna Shure (Mỹ) gợi ý. Đây không phải là một sự lảng tránh. Nếu
câu trả lời của trẻ cho thấy con thực sự lo lắng rằng sẽ không có nơi
nương tựa khi có điều gì đó xảy ra với bố mẹ, bạn có thể nói với con là
bạn sẽ luôn đảm bảo bé được yêu thương, chăm sóc.
Nếu một ai đó mà trẻ biết qua đời, hãy
nhắc cho bé biết người đó tốt bụng, đôn hậu thế nào bằng cách chia sẻ
những câu chuyện hay xem lại các bức ảnh của người ấy. Nói với bé về
thiên đường là nơi tốt đẹp, nếu bạn muốn. Thể hiện rằng mặc dù trẻ không
còn nhìn thấy người ấy nữa, bé vẫn có thể luôn nghĩ về hay trò chuyện
với họ.
Không nên nói gì? Đảm bảo tuyệt đối
không bao giờ là một ý hay. “Nói với con rằng “Chúng ta chắc chắn sẽ ổn
thôi” là không thực sự chính xác. Tốt hơn là sử dụng những cụm từ nhẹ
bớt, chẳng hạn như “Không phải máy bay nào cũng rơi con ạ”, nhà tâm lý
Brook gợi ý. Câu trả lời này chế ngự sự sợ hãi nhưng vẫn trung thực.
Nếu một vật nuôi chết, tốt nhất là đừng
nói những điều như “Thật buồn khi bạn ấy ra đi nhưng chúng mình sẽ sớm
có chú chó khác”. Một em bé mầm non thường coi vật nuôi như một thành
viên trong gia đình, có thể nghĩ “Nếu con chết, mẹ sẽ sớm có em bé khác
đúng không?”.
“Nhà mình có bao nhiêu tiền?”
Câu hỏi biến thể khác là: “Nhà mình giàu
hay nghèo?”, “Chúng ta không đủ tiền’ nghĩa là thế nào?”, “Tại sao con
lại không thể có xe trượt giống như bạn”…
Điều bé thực sự muốn hỏi là gì? Câu hỏi
về tiền bạc thường cho thấy một đứa trẻ đang nghĩ “Liệu mình có được tất
cả những thứ mình muốn không?”. Vì hầu hết trẻ nhỏ không biết được sự
khác nhau giữa đồng 5 xu với đồng 10 xu, những câu hỏi của trẻ hiếm khi
liên quan tới các vấn đề lớn, như tình trạng xã hội hay sự ổn định tài
chính. Trẻ chỉ quan tâm việc tiền là thứ mẹ dùng để thỏa mãn các nhu cầu
của chúng, vì vậy nghĩa của câu hỏi thực sự rất khác nhau, phụ thuộc
vào thứ trẻ muốn hay cần lúc đó.
Cách trả lời: Thay vì nói về các vấn đề
lớn liên quan đến khả năng tài chính của gia đình, bạn giải thích với
trẻ rằng: “Có những thứ chúng ta có thể mua và có những thứ chúng ta
không thể mua được”, sau đó liệt kê một số thứ này. Sau đó bạn có thể
nói: “Vậy hãy nói cho mẹ nghe con muốn thứ gì?”. Theo nhà tâm lý Shure,
nếu một đứa trẻ đòi tiền mẹ, dù chỉ là vài nghìn hay vài chục nghìn, bạn
có thể đáp “Ồ, con muốn mua gì nếu con có số tiền đó?”. Câu phản hồi
này sẽ giúp bạn biết điều con muốn là gì. Nếu trẻ chỉ muốn tiền vì bé
thấy mẹ có nó, bạn có thể sắm cho trẻ một con lợn đất hay gấu nhỏ đựng
tiền lẻ tiết kiệm.
Điều không nên nói: Đừng nói về tiền bạc
kiểu chung chung. Những cụm từ kiểu như “Nhà mình không có nhiều tiền
thế” có thể làm nảy sinh sự lo lắng về sự đảm bảo của gia đình. Việc nói
về số tiền cụ thể cũng chẳng có nghĩa lý gì lắm. Nếu bạn đang ở trong
một cửa hàng đồ chơi và cô con gái nhỏ muốn thứ gì đó đắt tiền, hãy cho
bé lựa chọn là mua thứ gì khác hay giải thích rằng đồ chơi đặc biệt này
nằm trong nhóm những thứ chỉ có thể mua được vào dịp lễ hội.
“Chúa là gì?”
Các câu kiểu tương tự: “Tại sao tất cả
bạn bè con không đi đến nhà thờ như chúng ta?”, “Chúa có biết con làm
việc xấu không?”, “Chúa Jesus là ai?”…
Điều bé thực sự muốn hỏi: Theo nhà tâm
lý Brooks, những câu hỏi kiểu này của trẻ không phải lúc nào cũng liên
quan đến tôn giáo, đặc biệt là ở trẻ tuổi mầm non. Đơn giản, hằng ngày
bé hay nghe nhiều người nói những câu liên quan, kiểu như “lạy Chúa”,
Chúa phù hộ cho con”… nên câu hỏi của trẻ thường đơn giản là để hiểu
những thứ chúng nghe, thấy. Điều này không có nghĩa là hình ảnh Chúa
không có ý nghĩa tinh thần gì với trẻ. Nghĩ về Chúa thường báo hiệu bước
khởi đầu của sự cảm thông. Ở độ tuổi này, nếu trẻ cảm thấy tệ hay có
lỗi về điều gì đó, trẻ có thể tự hỏi liệu chúa có phải là một phần của
sự công bằng, liệu Chúa có nhìn thấy mình hay giúp bé giải quyết các vấn
đề khó khăn của mình không.
Cách trả lời: Cách trả lời tùy thuộc vào
đức tin của bạn là gì. Đầu tiên, bạn cần nhìn nhận lại chính những giá
trị quan trọng đối với bản thân và quyết định chúa/phật có ý nghĩa thế
nào với mình. Sau đó, bạn có thể đưa ra câu trả lời như “Chúa luôn dõi
theo chúng ta” hay “Chúa không phải là người con có thể nhìn thấy nhưng
con có thể cảm nhận được”. Nếu bạn không tin vào chúa trời, bạn có thể
giải thích rằng nhiều người tin vào điều này và chẳng có vấn đề gì nếu
bạn không luôn đồng ý với bạn bè xung quanh.
Không nên nói gì: Tránh miêu tả quá sinh
động sự phẫn nộ của chúa trời. “Nêu ý tưởng Chúa sẽ trừng phạt có thể
trở nên rất đáng sợ với trẻ ở độ tuổi này. Điều đó dễ khiến trẻ hiểu sai
và gây ra lo lắng cho bé”.
“Tại sao bố mẹ lại cãi nhau?” hay “Bố và mẹ vẫn yêu nhau chứ?”
Các câu hỏi khác kiểu này: “Tại sao bạn Teddy chỉ có bố?”, “Mẹ có yêu bố nhiều như mẹ yêu con không?”…
Điều bé thực sự muốn hỏi là gì: Trẻ
thường để ý khi bố mẹ cãi nhau và lo lắng “Mẹ cũng sẽ hét con như thế
phải không?”. Một đứa trẻ 4 tuổi có thể chưa có khả năng nhận thức để
quan tâm tới những người khác nhưng trẻ ở độ tuổi này có thể thắc mắc
khi thấy bố và mẹ mình nổi điên với nhau. Từ góc nhìn của trẻ, nếu những
người yêu thương nhau lại cãi nhau nhiều như thế thì liệu tình yêu có
phải là thứ đảm bảo? Thực tế câu hỏi “mẹ có yêu con không” thường sẽ là
thắc mắc tiếp theo câu hỏi trên.
Nên trả lời con thế nào: Điều quan trọng
là giải thích cho bé hiểu rằng bạn quan tâm đến cảm xúc của người khác
và nếu không bạn sẽ chẳng nói cho người kia (bố hay mẹ bé) nghe cảm xúc
của mình ra sao. Điều này giúp trẻ hiểu rằng những cuộc cãi vã nhỏ nhặt
của bố mẹ – với giọng điệu và nội dung khác hẳn của trẻ – không đe dọa
sự hòa thuận trong gia đình. Tương tự, những câu trả lời không bằng lời
nói có thể cũng là ý hay. Nếu con hỏi liệu bạn có còn yêu chồng/vợ mình
không, bạn có thể hôn nhẹ lên má bạn đời ngay lúc đó. Trẻ sẽ có câu trả
lời mà bạn không cần nói gì.
Nếu sự bất hòa trong gia đình vẫn tiếp
diễn, hãy nhớ đừng để xảy ra trước mặt trẻ, đến khi nào bạn có thể.
Nhưng khi những việc này không còn nhịn được nữa, bạn có thể cố gắng
tách biệt hai khái niệm tình yêu và tranh cãi, bằng cách nói với con “Bố
mẹ đang cố gắng giải quyết một số khúc mắc thôi con ạ”.
Cách này cũng sẽ giúp giải quyết những
vấn đề khác và tạo tiền đề cho sau này, khi những tranh luận phức tạp
hơn nữa hoặc vợ chồng bạn cuối cùng phải đi đến quyết định ly thân hay
ly hôn.
Không nên nói điều gì: Theo nhà tâm lý
Brooks, việc chỉ nói “Ừ, đúng rồi, bố mẹ vẫn yêu nhau” khi hai người hay
cãi nhau không thực sự là một câu trả lời hoàn chỉnh. Bạn cũng đừng
ngạc nhiên khi có lúc thấy con lặp lại sự giận dữ như mình từng thể
hiện, và hãy nhắc bé rằng bạn yêu con nhiều thế nào.
“Con từ đâu ra?”
Những câu hỏi cùng loại: “Con được sinh ra như thế nào?”, “Làm thế nào để tạo ra em bé?”, “Tình dục nghĩa là gì?”,
Điều bé thực sự muốn hỏi là gì: Cho rằng
những câu hỏi của trẻ mầm non về việc chào đời thực sự che giấu câu hỏi
về tình dục là không đúng. Khi thấy mẹ mang thai em, trẻ lớn có thể
muốn biết liệu có phải bé cũng từng ở trong bụng mẹ như thế không. “Ở
tuổi mầm non, trẻ bắt đầu để ý rằng cơ thể con trai và con gái có những
khác biệt. Điều này khiến chúng tự hỏi tại sao lại như thế”, nhà tâm lý
Brooks nói.
Trả lời thế nào: Bởi vì “Con sinh ra từ
đâu” là một câu hỏi rộng, bạn có thể đáp lại bằng cách hỏi lại con:
“Thế con có biết con sinh ra từ đâu không?”. Bằng cách này, bạn có thể
dự liệu cách trả lời của mình: Nếu bạn nói với bé điều bé thực sự biết,
trẻ sẽ không muốn nghe bạn nữa; nếu bạn nói với bé quá nhiều, bé không
đủ khả năng để tiếp thu hết. Hãy nói thực tế đơn giản, chẳng hạn: “Con
lớn lên trong bụng mẹ”. Nếu bé muốn biết nhiều hơn, bạn có thể thêm vào
“Và sau đó con chui ra qua bộ phận sinh dục của mẹ”. Khi bé lớn hơn, tới
5 tuổi, bạn có thể giải rằng thêm, bố cũng góp phần tạo ra con, bằng
cách đặt một thứ gọi là tinh trùng vào trong mẹ để tạo ra những em bé.
Không nên nói gì: Trẻ ở độ tuổi này chưa
sẵn sàng để nghe quá chi tiết về tình dục nhưng bạn cũng đừng nói dối
con. Đừng kể những câu chuyện huyễn hoặc kiểu như con cò mang con đến
cho bố mẹ hay bố mẹ nhặt được con ở bệnh viện.
Dù con có hỏi hóc búa thế nào, bạn cũng
đừng bao giờ im lặng lờ đi. Trẻ sẽ hiểu đó là dấu hiệu cho thấy bạn
không quan tâm đến chúng hoặc câu hỏi của mình quá tệ. Hãy coi câu hỏi
là cơ hội để trò chuyện với con và hình dung ra điều gì đang có trong
đầu đứa con bé bỏng của mình. Chẳng bao lâu nữa, chính trẻ sẽ nhắc bạn
biết rằng bé đã thực sự biết tất cả mà chẳng cần hỏi gì.
Nguồn tin : Shopchoicuabe.blogspot.com
Nguồn tin : Shopchoicuabe.blogspot.com
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét